Người Kinh, hay dân tộc Kinh (chữ Hán: 京族, bính âm: jīngzú, Hán-Việt: Kinh tộc) là một trong số 56 dân tộc được công nhận tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Vào khoảng thế kỷ 16, có một số người Việt di cư lên phía bắc lập nghiệp ở vùng Trường Bình – Bạch Long. Vùng đất đó bấy giờ thuộc Đại Việt nhưng theo Công ước Pháp-Thanh ký năm 1887 giữa Pháp và nhà Thanh thì Trường Bình bị sáp nhập vào nước Trung Hoa[1][2].

Thời gian trôi qua, nhóm người Việt này đã bị ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa. Tuy vậy họ vẫn nói tiếng Việt và được công nhận là một dân tộc thiểu số tại Trung Quốc. Họ tạo thành một trong số 56 dân tộc được chính thức công nhận tại Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Họ sinh sống chủ yếu trên 3 đảo (Vạn Vĩ, Sơn Tâm và Vu Đầu), nay gọi chung là Kinh Đảo hay Kinh tộc Tam Đảo, thuộc thị xã Đông Hưng, khu tự trị người Choang Quảng Tây, nhưng tiếng Việt của họ đã pha trộn nhiều với tiếng Hoa kèm với nhiều từ cổ của tiếng Việt. Về chữ viết, ngày nay họ sử dụng Hán tự. Năm 2000 ước tính có khoảng 22.000 người Kinh tại Trung Quốc.

Some areas of the southwestern People’s Republic of China are inhabited by a small population of an ethnic minority which immigrated from Vietnam hundreds of years ago. They are referred to in Chinese as the Jīng (京族; pinyin: Jīngzú), although the transcription Gin people is the standard romanization of ethnic name in China.[1] They form one of the 56 ethnic groups officially recognized by the People’s Republic of China. They speak Vietnamese, mixed with Cantonese dialect, and some Mandarin. They mainly live on three islands off the coast of Dongxing city, Fangchenggang, Guangxi Zhuang Autonomous Region. The population of the Vietnamese native to China was just over 20,000 in 2000. This number does not include the 36,205 Vietnamese nationals studying or working in Mainland China recorded by the 2010 national population census.[2]

Their connection to Vietnam is based on stories and documents which told that they moved from mainland Dai Viet to three sparsely inhabited islands in the 16th century. They are reported to speak a dialect of Vietnamese. In addition to using Hanzi, the Gin have their unique Zinan script called Chu Nom in Vietnamese, dating back to the 13th century.[3][4]

The Jing ethnic minority Population: 18,700 Major area of distribution: Guangxi Language: Jing Religion: Buddhism and Taoism The 18,700 people of this very small ethnic minority live in compact communities primarily in the three islands of Wanwei, Wutou and Shanxin in the Fangcheng Multi-ethnic Autonomous County, the Guangxi Zhuang Autonomous Region, near the Sino-Vietnamese border. About one quarter of them live among the Han and Zhuang ethnic groups in nearby counties and towns.

The Jings live in a subtropical area with plenty of rainfall and rich mineral resources. The Beibu Gulf to its south is an ideal fishing ground. Of the more than 700 species of fish found there, over 200 are of great economic value and high yields. Pearls, sea horses and sea otters which grow in abundance are prized for their medicinal value. Seawater from the Beibu Gulf is good for salt making. The main crops there are rice, sweet potato, peanut, taro and millet, and sub-tropical fruits like papaya, banana, and longan are also plentiful. Mineral deposits include iron, monazite, titanium, magnetite and silica. The large tracts of mangroves growing in marshy land along the coast are a rich source of tannin, an essential raw material for the tanning industry.

The Jing people had their own script which was called Zinan. Created on the basis of the script of the Han people towards the end of the 13th century, it was found in old song books and religious scriptures. Most Jings read and write in the Han script because they have lived with Hans for a long time. They speak the Cantonese dialect.

The ancestors of the Jings emigrated from Viet Nam to China proper in the early 16th century (part of Viet Nam was a part of China at that time) and first settled on the three uninhabited lands since the neighborhood had been populated by people of Han and Zhuang ethnic group. Shoulder to shoulder with the Hans and Zhuangs there, they developed the border areas together and sealed close relations in their joint endeavors over the centuries.


Xem thêm bài viết khác: